Công ty- Tiện ích & Thủ thuật- Công nghệ & SP mớiKhuyến mãiHàng giảm giá
[ Cập nhật ngày 11:06 - 27-08-2010 ]



Khách khứa ra về hết, trong buồng chỉ còn đôi vợ chồng trẻ. Cùng nhau uống ly rượu hợp cẩn, nhìn nhau say đắm, chú rể hăng hái giục: "Thôi, ta vào việc đi em!".

Cô dâu bẽn lẽn: "Vội thế. Còn sớm mà anh!" .

Chú rể nôn nóng: "Sớm gì nữa, 10h rồi đấy".

Cô dâu lại bẽn lẽn: "Nhỡ ai gọi cửa thì phiền".

Chú rể càng nôn nóng: "Không ai quấy rầy chúng mình nữa đâu. Thôi, nhanh lên em! Anh chịu không nổi rồi".

Cô dâu rụt rè: "... Thế anh tắt đèn đi vậy. Xấu hổ lắm".

Chú rể trố mắt: "Sao lại phải tắt đèn? Tắt đèn thì làm sao... đếm tiền được?".



Hai vợ chồng cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:


Sách mới cho nên phải đắt tiền


Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:


Hôm nay xuất bản lần đầu tiên


Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:


Anh còn tái bản nhiều lần nữa


Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:


Em để cho anh giữ bản quyền


Vài năm sau:


Cô vợ đọc:

Sách đã cũ rồi phải không anh
Sao nay em thấy anh đọc nhanh
Không còn đọc kỹ như trước nữa
Để sách mơ thêm giấc mộng lành

Anh chồng ngâm:

Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm

Cô vợ thanh minh:

Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài vẫn thấy được bay bay
Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác
Nếu mà khám phá sẽ thấy hay

Anh chồng lầu bầu:

Đọc tới đọc lui mấy năm rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi

Thằng hàng xóm hắng giọng sang:

Sách cũ nhưng mà tui chưa xem
Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm
Cũng tính hôm nào qua đọc lén
Liệu có trang nào anh chưa xem?



***********


Bài trên diễn đàn webtretho.

Chuyện của Tita:

Hồi đó tụi này tổ chức đám cưới ở Equatorial Hotel- được KS khuyến mãi một phòng tân hôn. Sau khi tiễn khách ra về, hai đừa về phòng. Thay quần áo ra xong thì tân lang lăn quay ra ngáy vì lúc đi chào bàn chàng đã rất nhiệt tình tiếp đãi bạn bè. Tân giai nhân thì không ấm ức gì về chuyện này vì đã thống nhất với nhau từ trước rồi.

Tuy nhiên, nàng bị nhức đầu vì mấy ngày trước đám cưới bận rộn đủ thứ việc công việc tư. Thế là nằm mãi mà không ngủ được. Phần thì nhức đầu, phần thì bị chứng khó ngủ (ngày xưa thôi, chứ bây giờ mà được thằng con thả ra cho phút nào là má nó ngủ ngay đơ ngay phút ấy!!), đã vậy tân lang lại còn ngáy vang trời nữa... tân giai nhân trằn trọc mãi, hết đếm ngón tay ngón chân rồi lại quay sang đếm khuy áo khuy quần... mãi mới lơ mơ được. Vừa mới thiu thiu thì nghe tiếng đập cửa ầm ầm!!! hốt hoảng, không hiểu khách sạn có bị hỏa hoạn hay gì không mà tiếng đập cửa có vẻ gấp gáp quá, tân giai nhân nhảy phóc xuống giường, chạy ra mở cửa...

Một anh Nhật lùn mặt đỏ gay, đứng tựa cửa suýt nữa thì đổ ầm vào người nàng... hắn nhìn thấy nàng ra mở cửa với đầu bù tóc rối và bộ mặt nhàu nát thì ngớ người ra và lắp bắp xin lỗi là... đi lộn phòng!!!

Nàng quay vào, rủa thầm trong bụng vì thằng cha xỉn này cắt đứt mất giấc ngủ quý báu của mình... Trèo lên giường, nàng nhìn sang đức lang quân vẫn đang say sưa ngáy, nhủ thầm "Không biết là phải mất bao lâu nữa để có thể ngủ trong tiếng động gầm gừ này"...

Lại trằn trọc. Lại loay hoay. Lại nằm đếm ngón tay ngón chân... Vừa mơ màng chuẩn bị thăng thiên thì...reng ...reng ...reng.... tiếng điện thoại váng óc kéo nàng nhảy nhổm lên khỏi giường!!! Quái, đứa nào trong đám bạn biết được chàng và nàng ở phòng này để gọi điện quấy rối? (là vì nàng đã từng gọi điện cho con bạn lúc 3 giờ sáng vào đêm tân hôn của nó chỉ để chúc nó... có thêm can đảm! hihihihi..., thế nên bây giờ cứ lo sợ con bạn nó...trả ơn!!!).

Bốc vội điện thoai, nàng allo với giọng đầy hăm dọa... đầu dây bên kia lắp bắp, lắp bắp một tràng tiếng Anh lộn xộn... mãi một lúc nàng mới hiểu được người bên kia là ai... lần này thì cáu không thể tượng tượng được, là vì thằng cha người Nhật lúc nãy gõ cửa nhầm phòng bây giờ áy náy vì đã làm phiền vào đêm khuya nên bây giờ gọi điện sang xin lỗi!!!

Thế là mất toi sự lãng mạn của đêm tân hôn!!!

Chỉ được cái đến gần sáng chàng thức dậy, hai đứa ngồi bẹp xuống đất cùng nhau đếm tiền, thấy tiền mừng nhiều hơn mình dự đoán thì sướng quá rủ nhau lên giường ôm nhau ngủ đến tận 11 giờ trưa mới dậy...

Chuyện của Tuncoi:

Đêm tân hôn nhà em thì.. chưa làm được cái gì, anh mới làm chồng đã phải tái mặt vì cô vợ mới cứ khóc thút thít không thể dỗ được, sau vài phút năn nỉ, nịnh nọt, thì mới được cô vợ thỏ thẻ, sụt sùi, nức nở : "Híc..hic ..bắt đầu từ hôm nay, một mình em phải chống lại cả nhà anh..hic híc"..

Chuyện của Lam Thi:

9 năm về trước cũng có 1 đêm tân hôn không thể nào quên.

10h khuya, xe hơi chở cô dâu chú rể phi như bay từ tp về nhà chồng ở ngoại thành.Chú rể ngật ngưỡng lắm rồi, lăn đùng ra giường và ngáy. Cô dâu, phần vì lạ nhà, lạ giường cũng không thể ngủ được, cô không đếm ngón chân ngón tay như mụ Tita mà ngồi ôm gối dòm lom lom ra ngoài cửa sổ. Bốn bề tối om, những lùm cây ngoài vườn rậm rì bí ẩn, những tàu lá chuối xào xạc cọ vào nhau , tiếng dế kêu rả rích, ếch nhái ộp oạp xa xa.... Cô dâu lắng nghe, thưởng thức những âm thanh khác xa đêm tp.

Dòm 1 lúc thì cô mắc....tè. Nhưng ba má chồng đã ngủ, toilet thì ở tuốt ngoài vườn và cô thì sợ... ma. Cô lay chú rể, chú chả thèm nhúc nhích. Cô đành...nín... nín lâu lắm rồi buồn ngủ , một giấc ngủ cực kỳ khó chịu. Gần sáng, chú rể tỉnh rượu và khều. "Em ơi......ấy .... đi " Cô choàng dậy, (ui chao, may quá chưa dầm ra giường) mặt mũi cô méo xẹo "Anh mà...ấy ...là em bể bụng em chết liền ".

Trời hơi hửng sáng rồi, hết sợ ma rồi, cô hùng dũng ra mở cửa để "giải quyết nỗi buồn khó nói" suốt đêm qua , nhưng sao cửa không mở được. Chú rể lay cửa, hị hị, cửa đã bị ai khoá bên ngoài rồi. Thế là ôm cái "nỗi buồn", tiếp tục chờ. Cả cô dâu và chú rể đều hậm hực (lí do khác nhau ). Thêm 1h nữa thì cô dâu mới được thở phào...nhẹ nhõm , chú rể vẫn còn cáu lắm vì trời sáng bét rồi, "làm ăn" gì được nữa. hehe

Chuyện của Quynhsa:


Kỉ niệm đêm tân hôn là 2 vợ chồng được tự do 1 đêm ở KS, không phải về nhà chồng ngay. Tưởng là sướng ai dè... phù, bực quá vì nhà tắm trục trặc không có nước, đến lúc mở nước thì lại không có nước nóng, cô dâu quạu chú rể làm chú rể cũng bực mình. 2 người mỗi người 1 gối ôm khò...

Chuyện của Coco:

Chả là đám cưới có sự giúp đỡ của bố mẹ chồng chả phải làm gì nên 2 đứa rất sung sức, vài ngày trước hôm cưới ngủ ngon lành chẳng căng thẳng xì trét như nhiều đôi khác nhưng cũng hồi hộp tí chút về cái đêm đầu tiên. Trước đó Coco đã cẩn thận chọn được 1 bộ váy ngủ tuyệt đẹp, vô cùng quyến rũ và sếch xì .

Tiệc cưới vô cùng vui vẻ ăn uống nhảy múa đến tận 5h sáng mới kéo nhau đi ngủ. Tất cả mọi người ai về phòng nấy, đôi tân lang tân nương cuối cùng cũng về tới phòng của mình. Coco hí hửng thay quần áo rồi mặc quả váy ngủ Sexỳ, ngoài trời -5 độ C, biển gào gầm sóng đánh ầm ầm , ra khỏi nhà tắm thấy anh giai vẫn comple chỉnh tề mặt đần thối ra. Nghĩ bụng hay có chuyện gì hoá ra hắn xay khướt ,mà có thấy hắn uống nhiều rượu đâu. Cuối cùng hắn thú nhận là bị tụi bạn ép 1 cốc wishky to tổ bố trước khi về phòng . Giục hắn đi thay quần áo hắn bảo không đứng lên nổi ,thôi thế để em giúp hắn xua tay luôn đừng đụng vào anh không là anh ói đấy .

Thôi thế là xong váy áo đẹp để cho ma ngắm, thấy hắn cứ nằm thế vợ mới kéo chăn lên đắp cho rồi ôm hắn cho ấm thế mà hắn cứ khăng khăng đừng sờ vào người anh mà cũng đừng đắp chăn anh chờ nếu mà buồn ói là anh chạy vô toilet cho nhanh . Đi ngủ 5h sáng 9h sáng đã phải dậy để ăn sáng với khách và cám ơn trước khi người ta về. Mặt anh giai cứ là dài như cái bơm trông bơ phờ còn tụi bạn thì cứ hi hí nháy nhau. Cái lũ bạn nhìn mặt chúng nó lúc đó ghét thế chứ. Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại thấy buồn cười lắm. Đúng là kỷ niệm không thể nào quên

Chuyện của VợBốCháu

Vui quá đi mất, hai đứa em thì suýt bị ngủ ngoài đường vì sau khi dọn dẹp ăn uống xong xuôi cả lũ đi hát karaoke. Nhẽ ra phải mang đồ vào khách sạn gửi trước rồi đi hát nhưng muộn rồi nên đi luôn, đến nửa đêm mới mò về khách sạn thì được trả lời là tưởng anh chị không tới nên đã cho người khác thuê mất rồi !

Tại vì hai đứa sống ở SG nhưng bố mẹ và bạn bè ở HN cả nên ra HN cưới. Vì thế ở KS luôn cho tiện vì đỡ phải sắm gối sắm chăn. Trước hôm cưới thì nhà ai nấy ở, cưới xong thì vào KS, con bạn book phòng hộ nhưng thấy 8h không thấy khách đến nhận phòng là chúng nó automatic cho người khác thuê.

Báo hại hai đứa em phải ôm vali đi lang thang ngoài đường vào lúc 1h sáng. Em rủ, hay là mình ra bờ hồ ngồi đi anh ! Nói vậy thôi chứ đi một quãng là thấy có khách sạn sáng đèn, vào hỏi là có phòng thuê liền. Hai đứa mặc dù trước đấy đã ở cùng nhà, ăn cùng mâm và ngủ cùng giường... ôi ôi, hư quá ! Nhưng lúc đấy vẫn thấy thiêng liêng vì giờ đây chúng ta đã là vợ chồng ! Đến sáng hôm sau thì em bị cúm vì HN lạnh quá ! Thế nhưng vẫn yêu HN lắm, có dịp là bay ngay ra đi ăn phở và uống cà phê Nhân.

Chuyện của Cúnkin

Đến tận bây giờ khi đã có Cún kin, sắp đến kỷ niệm ngày cưới lần thứ 2, tôi vẫn còn nhớ như in Đêm Tân hôn của mình , tôi mới đủ dũng khí để tường thuật lại cái đêm đầu đời đó.

03-11-2003..... 22h.....
Tắm rửa sạch sẽ, anh nháy mắt nhìn tôi. Tôi luống cuống, cảm giác thật khó tả, vừa sung sướng, hạnh phúc , vừa lo sợ..... Tôi mặc 1 chiếc váy ngủ màu hồng nhạt thật đẹp và... mỏng tang , ngắm mình trong gương tôi tự thấy đỏ mặt. Khi còn yêu nhau, cũng có những lúc 2 đứa thân mật nhưng chưa bao giờ tôi cho anh vượt quá giới hạn cho phép, tôi tỉnh táo tàu vì rất sợ lâm phải những bi kịch giống như 1 số cô bạn của mình, cố thủ cho đến tận giờ phút cuối cùng. Khi 2 đứa đi dăng ký kết hôn trước khi cưới, anh bảo tôi về luật pháp đã thành vợ chồng và đề nghị xxx nhưng tôi - với bản tính bảo thủ và bướng bỉnh- đã không chịu làm theo ý anh. Anh cũng là người đàn ông tử tế và rất yêu tôi nên tôn trọng mọi suy nghĩ của tôi , không bao giờ vì ham muốn mà cưỡng ép tôi làm chuyện đó.
Giờ phút này cả hai chúng tôi cùng mong đợi. Tôi nghĩ nó phải tuyệt vời lắm í. Thế mà.....

Anh hôn tôi gấp gáp, nóng hổi, tôi run rẩy trong vòng tay người chồng yêu quý, cảm thấy có 1 dòng điện xuyên qua người , làn da tôi mát lạnh, còn da anh ấm áp. Vào mùa đông anh luôn là người ủ ấm cho tôi....

Chỉ sau 5' anh đã đòi..... đột nhập vào tôi , anh nôn nóng quá , anh nói anh đã chờ đợi giây phút này 7 năm nay rồi. Tôi vừa bối rối , vừa hạnh phúc , gật đầu cái rụp. Cả hai chúng tôi đều chẳng có tí kinh nghiệm nào về chuyện này. Loay hoay thế nào.... oái, đau thế, mà trượt ra ngoài rồi. Người tôi co lại, tự nhiên thấy sợ. Thử lần nữa đi, oái, đau quá, lại trượt ra ngoài nữa rồi. Tôi cảm thấy sợ thật, sợ đau , người tôi càng co rúm lại. Phòng ngủ của 2 vợ chồng tối om. Anh vẫn không từ bỏ, lại 1 phát nữa, lần này cũng trượt nốt. Tôi đã biết cảm giác thất bại vì bắn súng trượt mục tiêu thế nào rồi.

Chồng tôi dừng lại, nghi ngờ khả năng đàn ông của mình , chẳng lẽ mình kém cỏi đến thế sao? Tại sao thằng Trung bạn của 2 vợ chồng tôi lai bảo: dễ lắm cơ mà, nó vỗ ngực tự hào nó là chú lính chì dũng cảm. Nó cưới cùng ngày với tôi , nhưng mà vợ chồng nhà nó " ấy " trước chúng tôi rồi. Thấy chồng tôi bảo thế, chắc là nó rỉ tai với anh xã tôi, thảo nào trước khi cưới anh cứ đòi " thử".

Bây giờ tôi chẳng thấy có gì lãng mạn nữa cả. Tôi thực sự sợ bị đau. Anh càng cố gắng thì tôi càng co người lại phòng thủ..... Đồng hồ điểm 2h sáng. 2 chúng tôi cảm thấy mệt mỏi, quyết định đi ngủ.

Và tôi vẫn còn "nguyên vẹn" cho đến tận ngày hôm sau.

Hôm sau tôi đi hỏi bà chị con bác của mình, bà này cũng có form người giống tôi. Bà ấy truyền cho ít kinh nghiệm, từ đó tôi mới thấy cái gì cũng phải học , và kết quả là sau tuần trăng mật chúng tôi đã có Cún Kin.

Sau này khi "máy móc đã vận hành ngon" , nghĩ lại chúng tôi bật cười và càng yêu nhau hơn, trân trọng những kỷ niệm xưa. Tôi đã biết thế nào là... khởi động.... tăng tốc.... và về đích.

Chuyện của Chuột con

Híc, sau đêm tân hôn, sáng hôm sau, ngồi với gia đình chồng, em buột miệng "Cả đêm qua, cái đồng hồ phòng con cứ " Bây giờ là 1 giờ sáng, bây giờ là 2 giờ sáng cho đến Bây giờ là 5 giờ sáng". Có ai có cái đồng hồ tàu ấy không nhỉ?

Chuyện của BéAnna

Bắt đền bác nào mở cái topic này, gợi lại nỗi ĐAU của em. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, khởi động cũng chu đáo rồi, thế mà... "Khách" vừa đến "cổng" em đã khóc tu tu. AX phải vừa " dàn binh bố trận" vừa dỗ dành vợ: "Thôi, nín đi em, anh biết rồi, anh thương mà, khóc bé thôi!". Đúng là chỉ được cái mồm, bảo biết rồi biết rồi, thế mà còn "yêu" vợ... 2 lần, hu hu (Chắc là cho bõ tức vì gạ gẫm nhiều mà toàn bị bánh bơ). Báo hại em phải vớ ngay 1 cái khăn bông nhét vào miệng để khỏi khóc to...

Chuyện của Voicon:

He he, vào đây đọc mới thấy các mẹ cũng giống y như mình. Đêm tân hôn sau 1 hồi hý hoáy nổ súng mãi mà không được thế là 2 vợ chồng lăn ra ngủ đến sáng hôm sau lại hý hoáy tiếp. Nói thực lúc đấy 2 VC cứ tưởng thế là đúng rồi nhưng hoá ra mới enter 1/2. Sau này nghĩ lại mới biết hi hi..., mà mới thế đã đau gần chết cả con người rồi!!!

Chuyện của NNTM

Nói chung, kinh nghiệm trận mạc không có nên cả 2 bên đều loay hoay cả.

Xem phim tình cảm nhiều nên cứ tưởng hôm đấy thơ mộng lắm. Ai ngờ, cứ như là mở trộm cửa nhà hàng xóm bằng chìa tự đánh. Toát cả mồ hôi mà vẫn không ăn thua gì.

Chẳng như trên phim. Toàn là những đôi con nai vàng ngơ ngác ấy thế mà trên phim toàn thành công 100%. Chắc phim molife, các mẹ nhỉ.

Vào đây mới biết khi nổ phát súng đầu tiên nhiều nhà cũng bị tịt.


Chuyện của tomandhamy

Nói về chuyện này, tớ còn có những câu chuyện cũng buồn cười chẳng kém gì....Có hai cô bạn, một cô thì đến vài ngày sau còn chưa làm ăn gì được, mà cũng chẳng phải tại cái gì. Chỉ tại cái bản thân không đủ 'dũng cảm'. Anh xã thì cứ nhảy như lên đồng nhưng cũng chẳng làm gì được vì sợ "mưa rơi". Đã thế lại còn cứ tự trách thân trách phận :"sao mình lại quyết định lấy chồng làm gì cho khổ thế này..." rồi lại khóc tỉ ti suốt đêm.

Còn nhà tớ thì sợ, cứ chồng đụng đến là xin được đi wc. Đã mặc váy ngủ đẹp đẽ rồi mà lại cứ phải thay ra thay vào vì toalet dùng chung cả gia đình. Còn cái chuyện 1/2 thì thế là đã tốt rồi, vì vợ chồng bạn tớ còn chẳng được đến 1/2, có khi 1/4 không chừng, thế mà đã khóc ồ ồ....do tích 27 năm rồi mà...Đúng là chuyện này không nói thì thôi, nói ra thì ai cũng như ai, khôi hài thật.





Chuyen cua Lediemhang

Đêm tân hôn..... vì có mấy anh chị chồng ở bên Mỹ và SGN về nên đón dâu xong rủ nhau ra nhà hàng nhậu, rồi đi karaoke , rồi đòi lên sàn nhảy.. suốt cả ngày vật vã vì chơi vì ăn, vì đi trang điểm từ 5h sáng, mình mệt rũ rượi. Đến 1 giờ đòi mãi chẳng ai chịu về, chồng thì say quá rồi, nói với em chồng: "Mày đèo chị về trước." Thế là khai trương cái giường cưới một mình, ngủ mê mệt.

8h sáng dậy vẫn chẳng thấy chồng đâu. Xuống nhà tìm mãi cũng không thấy, ngó vào phòng thằng em thì thấy thẳng em ngủ trên giường, chồng mình cong như con tôm dưới gầm giường, chả biết lăn vào đó lúc nào. Cuối chân giường đã để sẵn cái chậu để beau - ti - phun lúc cần thiết. Lay mãi cũng chẳng buồn tỉnh.ôi giời, nhớ đời!....


Chuyện của NhímMa

Nói đến tâm lý, em có chuyện kể cùng các bác đây, em có con bé làm cùng công ty, lấy chồng được 3 tháng rùi nhưng hôm qua vẫn còn nhăn nhó thiểu não than với em rằng : Em vẫn còn nguyên. Chỉ vì, cả 2 vợ chồng đều nghĩ rằng chuyện đó là ghê ghớm, là chuyện bất đắc dĩ mới phải làm, nó không phải và vấn đề lãng mạn nhưng chúng mình nghĩ, nên khi làm chuyện ấy, cả 2 cứ như ăn trộm, người cứ cứng hết cả lên nhưng không sao enter đựoc. Em ấy còn hỏi tớ, hay của em bé quá, hay của anh ấy quá cỡ

Em ấy kể tiếp, Rồi hôm thứ bảy vừa rồi, nhân tiện cả 2 vợ chồng được nghỉ, buổi trưa đi ngủ, nó rỉ tai chồng, tiện mai cũng được nghỉ, không sợ mệt, hay bây giờ mình thử lại xem sao. Cũng khởi động, cũng có cảm hứng, những vẫn bại trận, thử hơn 10 lần mà không sao "in" được. Chồng nó thất vọng quá, nằm lăn ra kêu rằng "sao khổ thế này, sao khó khăn thế này"

Cuối cùng vẫn chưa đâu vào đâu. Khổ ghê cơ, cuối cùng tớ phải tư vân cho em ý nhiều nhiều, cho em ý mượn vài cái DVD phim tình cảm lãng mạn. Nhưng chẳng biết có hiệu quả gì không?

Không bù cho VC tớ, đọc chuyện của các bác, thấy cũng tôi nghiệp cho bác nào phải chịu đựng nỗi đau (chắc là chỉ sau đau đẻ các bác nhỉ) này. Em thì không, nhưng sợ thì có. Ngay từ khi chuẩn bị cưới, em đã lo lắng, sợ hãi trứoc đó đến hàng tháng rùi. Vì nghe thiên hạ họ đồn rằng sẽ "rách", mà rách là đau lắm chứ, cũng là da thịt minh chứ có phải gì đâu. Nên em căng thẳng lắm. Vì thế, đến giờ G, em cự tuyệt cũng ghê, cứ đưa vé ra là em đóng cửa lại các bác ạ, vì em sợ. Nhưng cuối cùng thì em cũng phải đầu hàng, chứ cưỡng lại làm sao được.

Ấy, dưng mà sau đó em lại sẵn sàng chiều OX được những 3 lần trong ngày đầu tiên ấy. Vì em không bị đau một tẹo nào cả. Chỉ có điều, cái lần đầu tiên thì em vẫn ở mặt đất, trong khi ông ấy đã lên đến tận mây xanh mây đỏ rùi, cũng chỉ tại vì vẫn ám ảnh bởi những lời đồn đại của mọi người từ trước ý mà. Nhưng đến 2 lần sau, thì em đã theo được ổng rùi . Lên tận mây tím luôn.

Thế dưng mà cũng phải một tháng sau, mới có Nhím - MA đáng iu của em đấy.

Chuyện của bombi

Em không có đêm tân hôn thực sự. Em phải mất 6 tháng mới biết thế nào là 'in" đấy. Lúc đó lão chồng cũng chản nản lắm rồi đó. Sau khi đi khám phụ khoa, bị bác sỹ mắng cho một trận đuổi ra không khám cho nữa. Về nhà hạ quyết tâm nhắm mắt nhắm mũi cho nó " in". Nước mắt chảy ra, mồ hôi nhễ nhại... nghĩ đến giờ vẫn sợ... Tất cả là do tâm lý các mẹ ah. Đến tháng thứ 7, và thứ 8 sau khi cưới cuối cùng có bầu.

Nhưng đến giờ vẫn không thích xxx đâu.

Chuyện của Kimsonbui

Đêm tân hôn của vợ chồng em là rủ rỉ với nhau đến gần sáng. Gớm sao lại nhiều chuyện thế nhỉ, nói chuyện xửa xưa đến nảy nay mà không thấy chán. Sau đó là, hì hì. Cơ mà vợ chồng em có 2 cái đám cưới nên em chỉ nhớ cái trong SG vì là first time, còn cái ngoài HN thì mệt quá, mạnh đứa nào đứa nấy ngủ. Và tuần trăng mật không có. Chán nhỉ. Cưới xong đi làm luôn.

Chuyện của Mattroihong
Để em kể cho các bác nghe chuyện vợ chồng nhà em. Trước khi cưới khoảng 1 tháng, 2 vợ chồng ra hiệu sách tìm mua sách nói về chuyện vợ chồng. (Mà chủ yếu là để bồi duõng kiến thức cho em, chứ các ông ấy thì chắc là tham khảo phim ảnh rồi- giống như mấy anh giai ở cùng công ty em).

Đọc sách xong thì cũng hiểu ra là phải thế này, phải thể kia.... Nhưng mà em vẫn sợ lắm, cứ sợ mình không làm được, sợ đau nữa. anh xã nhà em cứ an ủi " không sao đâu em, rồi em sẽ thích mà, hay là mình thử trước???- " Khôn thế, nhưng em nhất định không chịu, em vẫn cảnh giác lắm:-).

Thế, mong đợi ngậm ngùi mãi cuối cùng ngày cưới đã đến. Đúng ngày cưới lại là ngày " đèn đỏ". Lúc đấy em lại thấy may mắn vì đã thoát được có lý do chính đáng nữa.

Cuối cùng thì cũng phải lâm trận thôi. Cũng khởi động, cũng những nụ hôn ngọt ngào, đèn ngủ mờ ảo... Nhưng quân địch cứ vào gần tới nơi là em co chân đạp ra ngoài nhất định không chịu. Em sợ vô cùng mồ hôi toát ra đầm đìa. Chồng em thấy em căng thẳng quá đành thôi. Cứ thế trong suốt những đêm tiếp theo...

Sau ngày cưới một tuần, nhà em đi Sapa. ở Sapa, em vẫn rất dũng cảm ông xã nhà em không khuất phục được em... Nhà em đi trăng mật về em vẫn còn nguyên vẹn. Thậm chí cả tuần sau đó nữa em vẫn như nguyên. anh xã nhà em bảo, chẳng có ai như em.

Nhà em hoảng quá gọi điện tứ tung hỏi kinh nghiệm chiến đấu của bạn bè. Bọn nó đều chỉ khó khăn đêm đầu còn chẳng ai như em. Thế này thì gay rồi. Em sợ quá. Hỏi 1080 - vâng vâng dạ dạ, phải thế, phải thế -vẫn không xong xong. Thôi chắc là em bị làm sao ở đấy rồi- Nhà em dẫn nhau đi bác sỹ. Bác sỹ bảo em chẳng sao cả. 2 vợ chồng em yên tâm về quyết chiến đấu đêm nay. Rồi, cuối cùng thì cũng vào được, đau thấu trời luôn - thế mà mọi người bảo sướng lắm...
Chuyện mấy năm trước nhà em đấy- Bây giờ thì khác lắm rồi, hì hì.

Chuyện của Mebibin

Các mẹ ngoan thế. Bọn tớ đăng ký kết hôn xong là xxx, tớ thấy chả bị làm sao cả. Mình cũng chả hiểu tại sao nữa, tớ hơi đau tý thôi nhưng mà chả thấy thích như mọi người nói.

Cưới xong thì ngồi đếm phong bì, ghi chép cẩn thận. Mệt quá ngủ thiếp đi, 1h sáng dậy bắt đầu hí hoáy, nhưng đúng là khoái hơn hẳn, mây xanh, mây tím, mây vàng. Hôm sau lên máy bay vào Đà Lạt, ở 1 tuần. Mỗi ngày khoảng 3 lần, nói chung chả có gì sướng bằng chỉ việc đi chơi, tiêu tiền hưởng thụ, chả phải nghĩ gì.

Nhưng may mà hồi đấy đi chơi, chứ bây giờ nghĩ lại thấy tiếc tiền, chả dám đi.

Chuyện của GeminiLe

Còn đây là: CHUYỆN 3+n ĐÊM của bọn em.

Em và anh xã đều là mối tình đầu của nhau, quen nhau hơn 7 năm, vẫn nhịn được (mặc dù, có vài lần bản thân em đã dụ khị anh xã, nhưng anh xã em lại cứ bảo: em ko sợ anh sẽ bỏ em sau khi anh "xong việc" rồi á?) em nghe thế là tự ái em nổi lên, cụt cái hứng, không thèm nghĩ đến chuyện đó . Nhưng rồi, cuối cùng bọn em cũng "góp gạo" với nhau. Trước hôm rướt dâu, mặc dù đã được tụi bạn nó tư vấn và diễn tả cái cảnh í, nhưng em thật tình là không thể hình dung được là sẽ làm gì...cứ nhớ lời tụi nó nói là cảm giác "lên tiên" không hà...nên cũng yên tâm được 1 phần nào. Vậy mà....

Đêm đầu tiên, sau khi "dạo nhạc" hơn 30 phút í (học theo sách), em và anh xã cùng lâm trận...nhưng ngay khi anh xã "cất tiếng hát được 1 đoạn ngắn" thì em đã khóc huhuhu và kêu "Má ơi..cứu con...", anh xã thấy em vừa khóc vừa lại kêu Má nên cuống quýnh, ngưng cái vụ xxx í luôn, ôm chặt em vào lòng rồi hỏi: Sao em khóc? Anh đã làm sai cái gì à? Lúc đó em chả biết nói anh xã làm sai cái gì, chỉ nói là em đau quá nên mới kêu má mà thôi. Anh xã em phì cười . Rồi anh xã tiếp tục "dạo nhạc" lại, nhưng vì em còn đau nên đã rủ rỉ với anh xã hẹn hôm sau...

Đêm thứ 2, bọn em lại tiếp tục "song ca" nhưng rồi, cũng không ca hết được "bản nhạc", cũng đến ngay lúc "cất tiếng hát" thì em lại khóc huhuhu (lần này thì không kêu Má nữa, nhưng khóc to lắm, cũng may lúc này đã đi trăng mật rồi, nên không sợ mắc cỡ với nhà chồng). Nhưng lần này thì đến lượt anh xã cuống quýnh vì tình cờ anh xã nhìn thấy máu thấm trên tấm ra giường....anh xã stop lại và báo cho em biết, em cũng hoảng quá, cứ tưởng mình đến "ngày", thế là "bản giao hưởng" chưa được hoàn tất....hết đêm thứ 2

Đêm thứ 3, em bảo anh xã là: tối hôm qua thấy chảy máu nhiều quá, nhưng từ sáng đến giờ thì thấy ít lại, chỉ còn vài giọt thôi, không biết có sao không? Em có bị gì không? (Vì tụi bạn em noí chỉ có tí xíu máu à, còn em thì ra nhiều nên em không nghĩ máu này là máu trinh mà chỉ nghĩ là 'đến ngày chu kỳ"). anh xã nghe thế cũng lo lắng, nhưng vì 2 đứa đang đi honeymoon nên không biết hỏi ai, mà lúc đó thì em ngại hỏi chuyện này với tụi bạn, nên 2 đứa quyết định là không xxx trong đêm thứ 3. Tội nghiệp anh xã quá...tối nằm ngủ mà anh xã cứ lăn qua lăn lại, ôm vợ, hôn vợ, rồi làm những động tác "dạo nhạc"...nhưng đến lúc đưa tay xuống bên dưới thì đụng ngay miếng băng vệ sinh, thế là ngưng lại... hết đêm thứ 3.
Đêm thứ 4, từ sáng đến lúc đi ngủ, em chả thấy nó chảy máu nữa, thông báo cho anh xã biết, anh xã khoái tỉ tê luôn, thế là lâm trận...Lần này, em cũng còn cảm giác đau lắm, nhưng lại không bằng đêm 1+2. Không kêu má, cố nén tiếng khóc, chỉ rơi nước mắt và cắn thật mạnh vào vai anh xã mỗi khi anh xã "in" vào. Chả có cảm giác gì cả...Chả thấy "cảnh thần tiên" đâu cả...Chỉ thấy "đau" và mong xong cho rồi...Nhưng rồi mọi chuyện cũng OK, anh xã cũng chứng tỏ được "cái bản lĩnh đàn ông", nghỉ xả hơi một chút, anh xã thấy cái vai đau, quay qua nói em xem dùm. Quay sang tình cờ cái mặt anh xã đụng vào cái gối mà dính nước mắt của em, anh xã giật mình nhổm dậy, mở đèn sáng lên, thấy mắt em đỏ hoe, hỏi sao em khóc, em lắc đầu, anh xã nói : Em còn đau à? rồi nhìn xuống bên dưới, vẫn thấy vài lốm đốm máu. Lúc này, anh xã ôm em thật chặt vào lòng, rồi nói 1 câu: Anh cảm ơn em đã cho anh. Rồi lại tiếp tục "song ca" với em...Kể từ giờ phút đó trở đi...em mới có cảm giác thật sự đấy mấy Chị ạ...Đêm hôm đó, bọn em đã hoàn tất được 3 "bài ca".

Sáng ngày thứ 5, sau khi tỉnh dậy, bọn em lại tiếp tục "song ca". Đến khi tỉnh dậy thì đã hơn 1 giờ trưa....Đêm hôm đó..lại tiếp tục ca hát...
....
Đến bây giờ đã qua 3 năm "làm việc" với nhau, đến tháng 8 này chúng em chuẩn bị có 1 "nữ ca sỹ nhỏ" rồi. Lâu lâu, 2 vc em vẫn ôn lại kỷ niệm chuyện 3+n đêm của bọn em.....và sau đó là "song ca" cùng nhau...

Chuyện của Tom&Beu

Còn đây là kỷ niệm của nhà em. Bọn em có đứa cháu gái con ông anh chồng, 5 tuổi, rất thích cô chú, đi chơi đâu cũng đi cùng cô chú. Đến hôm cưới em, mọi người còn dọn dẹp ở dưới nhà, nó đã mon men ở trên phòng em, ngồi gạ gẫm anh xã: "Hôm nay chú cho cháu ngủ cùng cô chú ở phòng mới này nhé, cháu thích ngủ ở phòng cô chú lắm." Chú cứ cười gượng chẳng biết nói gì.

Đến khi em lên, nó cười rất cầu thân, rồi tự giác ôm cái gối ôm của em bước xuống đất rồi " Cô chú cứ nằm ở trên giường đi, cho cháu mượn cái gối này, cháu nằm ở dưới đất cũng được" Ối giời ơi! Thế là thôi, cô phải gọi cháu lên giường nằm cùng. Được một lúc, ông anh chồng gọi con bé sang nói gì đấy, thế là nó sang baibai mình đi sang phòng bố mẹ nó ngủ. Phù..Phu.. Cô chú sướng âm ỷ...hihi..

Chuyện của Member

Ha ha, Topic này hay quá, các mẹ vui tính nhỉ.

Còn mình thì vào hôm cưới mệt muốn chết luôn, đã thế, sau khi khách khứa ra về, 2 vợ chồng còn phải rửa một đống bát đĩa để sáng mai trả sớm.

Lên đến phòng thì gỡ mãi không ra hàng chục cái cặp trên đầu, báo hại anh xã cứ đừng nhìn, rồi đổi hết chân nọ đến chân kia, không chụi nổi đành xông vào giúp, cuối cùng cũng rỡ tung ra được đống tóc xịt keo cứng đờ.

Lúc đó mới nghĩ ra là tất cả mọi việc đã xong, chỉ còn mỗi xxx, thế là đến sáng 4 times luôn.

Thôi, kể xong, chạy đây, kẻo bị oánh, toàn thấy các mẹ trục trặc không à, chả kể nốt đoạn sau đó gì cả, cứ đếm ngón tay, nghe côn trùng kêu, rồi cởi cúc áo…, nhầm rồi … đếm cúc áo … không à.

Chuyện của meongmat

Ko biết bao nhiêu % các mẹ lần đầu tiên ko có dấu hiệu ra máu nhỉ? Y học lý giải đó là chuyện bình thường nhưng mà các lão vẫn đặt câu hỏi ghê lắm.

Em thấy hồng hồng ở quần chíp nhưng lại không thấy đau như tưởng tượng và đọc sách. Mà lạ là xã em hình như chẳng buồn quan tâm em hồng hay tía, còn hay mất. Mình mất hứng quá vì thấy không bị săm soi mất công giữ bao lâu, trước khi lấy xã có một vài cái tình mà cứ úp úp mở mở chẳng dám dứt điểm bao giờ, biết thế làm đại một vài cái đâm ra được nhiều.

Chuyện của 2002

Còn mình thì sau khi đi gội đầu về là đi ngủ vì BMC thuê người dọn dẹp nên mình chẳng phải làm gì. Hai vợ chồng đi nằm được 1 tí thì mình bắt đầu thút thít khóc. anh xã sợ lắm không hiểu vợ bị sao vì đã làm gì đâu. anh xã cứ hỏi vặn vẹo mãi còn mình thì vẫn cứ thút thít mãi vì nấc quá. Cuối cùng mới bảo được anh xã là "Anh cho em về nhà với mẹ em. Em ở nhà anh không quen". Đến bây giờ nghĩ lại vẫn cứ buồn cười.

Chuyện của Meomoon

Còn em mới tổ chức đám cưới 01/2006
Tổ chức ở KS CARAVELL, được một phòng cao cấp, tuyệt đẹp, em xin tường thuật như sau .....
-Trưa 12h 2 vợ chồng đến check in, bước vào đẹp quá, cái gì cũng đẹp, như ở nước ngoài ý, 2 vợ chồng mê ly đi ...
- Giữa khung cảnh thiên đường này định "ấy" một cái, đang chuẩn bị lâm trận thì điện thoại reo vang, bố mẹ chồng gọi "đi ăn cơm thôi, bố mẹ đang đứng ở dưới phòng ăn nè"
- Thế là tạm gác, chạy lon ton xuống ko thì các cụ chờ, ăn xong, tiệm áo cưới réo gọi " chị ui, đến trang điểm và lấy áo cưới gấp, tối nay tiệm em có 3 cô dâu làm mặt, chị phải đến sớm cho chị chủ trang điểm, đến muộn là ng khác trang điểm cho chị đó" , cô dâu sợ xấu, nên cấp tốc tắm rửa loạn xạ và phi như bay đến tiệm cưới, còn chú rể về nhà lấy vest và hoa cưới.
- sau khi ngồi 4 tiếng trang điểm, cô dâu cứng đờ người, thay áo cưới và mang theo 2 cái áo khác để thay trong tiệc ,leo lên taxi vù về KS, 5h30 rùi ....
-Đến cửa KS thấy chú rể cũng tóc tai dựng đứng phi từ nhà tới, 2 vợ chồng hì hục leo lên phòng sửa soan, mẹ cô dâu chạy lên giục, "nhanh lên 2 đứa, khách bắt đầu vào rồi kìa" ....
-Thế là đến màn đón khách, lên sân khấu, đi bàn, tiễn khách ... chú rể uống bia như nước, cô dâu ko uống được gì, vì mệt quá..... 2 vợ chồng cười mỏi cả miệng với duy nhất một kiểu cười (sau này xem hình mới thấy)
- 10h khách về hết, mấy chú bạn thân của chồng hú lên " đi nhậu tiếp mày, tui tao qua bên Lion chờ mày ???? " (chọn khéo nhỉ, sát KS Caravell, nên dễ đi quá mà)
-chồng rủ rê vợ, "đi một tí cho vui, vợ ok .... 2 vợ chồng lếch thếch hành trình.
- 2h sáng, chú rể xỉn te tua, cô dâu tóc tai bờm sờm, bước vào phòng chú rể leo ngay lên giường và khò khò.... cô dâu đi tắm "ui chao, phòng tắm đẹp quá..."
-3h cô dâu tắm xong, ra cửa sổ ngồi ngắm thành phố về khuya........và ngủ trên ghế salon lúc nào ko bít.....
-9h30 sáng, chú rể tỉnh giấc, mò mẫm ko thấy cô dâu đâu, hớt hải đi tìm ... aha thấy rồi, bèn vuốt ve cô dâu " em ơi dậy đi, anh chịu hết nổi rồi, anh đói wá, mà hình như ăn buffet sáng đến 10h thui, nhanh lên.."
-2 vợ chồng xuống ăn, đi đến đâu gắp đồ ăn lia lịa đến đấy, vì người ta đang dọn vào ....
-10h30, 2 vợ chồng lên kiểm kê tài sản, đếm xiền, he he cũng khơ khớ ... sau đó dọn dẹp đồ đạc và check out đúng 12h trưa .... kết thúc đêm tân hôn tại đây .... chẳng làm ăn được gì ...

Chuyện của HoàngMama
Thấy các mẹ kể chuyện vui quá, nên em cũng muốn góp một phần.
vợ chồng em thuộc dạng vô cùng ngoan các bác ạ, bọn em để dành đến tận hôm cưới mới xxx đấy, thế nên nó vô cùng gian truân và khó khăn gian khổ, đêm đầu tiên vì là mệt mỏi sau cả một ngày tiếp khách và hoàn thành các thủ tục nên bọn em ôm nhau ngủ tít thò lò, đến nửa đêm nghe chừng có vẻ đã hồi sức, anh xã em hôn iem đánh thức em dậy, rồi chúng em phá thành , vì là lần đầu tiên ra trận nên chúng em chẳng biết gì, cả hai cứ loay hoay không biết phải làm thế nào để phá được, sau một hồi thì anh xã cũng tiên quân được, nhưng khổ nỗi em không sao mở cửa thành được, anh xã cứ tấn công một cái là em lại khóc toáng lên (bọn em ở riêng, nên tha hồ kêu khóc rên la ạ) ngươi thì co rúm lại, sau vài lần anh xã thấy vợ nước mắt nước mũi đầm đìa, nên đành tạm thời rút quân, ôm vợ ngủ mà lòng bứt rứt không yên. Qua ngày hôm sau bọn em đi Đà lạt, phải mất đến gần một tuần sau đó mới ok đấy các chị à, giờ thỉnh thoảng hai vợ chồng lại nhắc lại, anh xã thì chép miệng tiếc tại hồi xưa mình ngoan quá, thành ra mới khổ thế.....

Chuyện của MeTieuPhung

Nhật ký đêm tân hôn của mình là chui vào một phòng được cho sẵn ở KS Bến Nghé sau khi tiễn khách ra về và hai vợ chồng mình bắt đầu công việc quan trọng nhất đối với mình (ít nhất vào thời điểm đó)
Từng bao thư một được xé ra, từng tờ tiền giấy được xếp phẳng phiu một cách trân trọng,... hồi hộp cho đến khi bao thư cuối cùng được mở ra! Hai vợ chồng cùng chụm đầu vào đếm,...và cùng òa lên mừng vui,...đủ tiền trả cho nhà hàng rồi, anh ah !
Sau khi làm xong thủ tục với nhà hàng, chồng đèo vợ về nhà trên chiếc xe gắn máy 78 cánh én. Lúc bấy giờ mới sực nhớ ra là cả 2 vợ chồng đều chưa có gì bỏ vô bụng suốt từ chiều đến giờ. Thế là 1 tô mì gói nóng hổi có trộn thêm ít cơm nguội cho thêm phần chắc dạ đã được bọn mình hưởng ứng một cách rất nhiệt tình! Và mì gói cũng đã là người bạn đồng hành của mình cả một thời gian dài sau ngày cưới.
Kỷ niệm đêm tân hôn của đôi vợ chồng nghèo (là mình đó) chỉ đơn giản có thế nhưng sao mình vẫn luôn cảm thấy ấm lòng mỗi khi nghĩ lại và bây giờ khi viết những dòng chữ này mình thấy mắt mình lại rưng rưng!





Chuyện của mainh9999

Đêm tân hôn của mình thì chú rể xỉn, bỏ mất chìa khoá phòng, ko vào được, nguyên 1 đêm phải tìm thợ sửa khoá để phá cửa, tới khuya 2 thằng mới vào được trong phòng, mệt & cú chẳng làm ăn gì nữa cả, chỉ đến khi đếm tiền thấy dư nhiều quá mới xông vào ôm lấy nhau hehe

Chuyện của bame_bonbon

Kỉ niệm đêm tân hôn của mình là:Caravelle Hotel cho 1 phòng nhìn xuống đường thật lãng mạn (lúc đó gần tết nên đường xá nhộn nhịp) và 1 giỏ quà gồm trái cây và 1 chai rượu nhẹ.Sau khi tắm rửa thay áo váy xong, 2 đứa ngắm đường phố 1 lúc rồi rủ nhau cưa hết chai rượu. Kết quả sáng hôm sau mình thắc mắc hỏi anh xã là "đêm qua có làm gì em không?" , thì được trả lời là "sao không, bộ em không nhớ gì hả???"

Chuyện của HuongLQ

Đọc các kỷ niệm của các mẹ thấy vui quá mình cũng xin góp chuyện.

Lần đầu tiên của bọn mình xảy ra ngay sau khi ăn hỏi, xã nhất định không chịu nhịn thêm 1 tí nào nữa, nên mình cũng đành phải chiều. Vì lần đầu tiên nên mình yêu cầu tắt đèn,xã mò mẫm trong bóng tối loay hoay mãi mà vẫn không vào được còn mình thì sợ quá nằm dưới xã mà người cứ run lên bần bật. Sau 1 hồi loay hoay vẫn chưa vào được xã thấy có gì đó nhờn nhờn mà nhiều quá mới bật đèn lên thì là máu, máu ra rất nhiều, mình vào toilet đứng có 2 phút mà máu chảy thành vũng ở dưới chân, sợ kinh khủng, mình tưởng không cầm được máu thì chắc là mình chết vì mất nhiều máu quá. Vì lúc đấy đang ở bên nhà thuê chưa dọn đồ sang nên không có đồ, mình lấy luôn cái áo may ô của xã vo lại lót vào quần lót rồi lên giường nằm, qua 1 đêm sáng hôm sau thì không thấy máu chảy nữa, kiểm tra cái áo may ô của xã thì không còn chút màu trắng nào nữa cả.

Lúc đó mình rất sợ tưởng là của mình bị làm sao, nên không thể cho vào được, nhưng cũng không dám nói với ai, chỉ tự mình theo dõi thấy chỗ đấy không có gì bất thường cả, xã cũng chờ để cho mình bình tâm lại nên không đòi nữa, sau 1 tuần mình thấy có vẻ ổn rồi, trước hôm cưới 2 ngày mới đòi xã làm lại để kiểm tra xem có phải do mình bị dị dạng hay không. Lần này cả 2 đều có kinh nghiệm rồi nên rất thận trọng, từ tốn, cuối cùng thì cũng thành công. Đến lúc đó mình mới thở phào thấy yên tâm.

Đến đêm tân hôn thật sự thì ngon lành rồi bọn mình bắt đầu đêm tân hôn từ 2 giờ chiều (vì bọn mình mới khách ăn trưa, nên sau khi ăn xong là 2 vợ chồng đưa nhau về nhà thuê luôn nên cũng không phải dọn dẹp gì, tắm gội xong là tiến hành luôn, và ca luôn 3 bài). Xã bảo may mà thực tập trước nên đêm tân hôn mới suôn sẻ được.

Chuyện của MebeMit

Chồng hỏi vợ "Cái màng ở chỗ nào vậy?"
Vợ "Em có biết đâu!"
Chồng: "Của em mà em không biết thì anh làm thế nào được?" :-)
Thế là hì hụi cả đêm tân hôn chẳng xong.
Đến đúng 1 tuần sau mới biết "cảm xúc yêu đương" thực sự như thế nào.
Nhưng đến giờ thỉnh thoảng vợ chồng vẫn nhắc lại chuyện đó và thấy vui vui vì ngày xưa sao mình "tồ tẹt" thế

Chuyện của Meomeo
Trời ơi, giống vợ chồng em thế kô biết? Chồng cũng hỏi vợ chỗ nào mà vợ có biết đâu!? Đã thế em lại còn rúm ró vào nữa chứ! Trước khi cưới thì toàn đùa nhau với thơm miệng là hết rồi. Em thì dốt sinh học cực kỳ, mẹ cũng có dặn dò nhưng chả để ý, đến cái lần đầu tiên ấy (1 tuần sau khi cưới, vì hôm cưới mệt quá, cưới xong đi chơi Đà Lạt thì em đang có kinh thế là ông xã chả mần ăn được gì sất!) thì chẳng làm được gì. Đúng thật là cả tháng sau khi cưới ông xã mới công phá thành công lần đầu đấy ạ!

Em thấy đau quá, bảo chồng: hay là nhầm chỗ?
Ông xã hỏi: Thế còn chỗ nào nữa? Haha, nghĩ lại vẫn buồn cười. Thấy mình dốt quá!

Chuyện của chauhnvn


Ơ, bọn em cũng thế. Sau mấy lần thử không được (tất nhiên là đêm sau đêm tân hôn, anh xã mơi hỏi "ở chỗ nào em chỉ cho anh". em "ơ, hình như đâu đâu chỗ đó, em cũng không biết, anh cứ cho đại vào, chỗ nào vừa thì đúng rồi". Báo hại ông ây hì hục tìm mãi, thử mãi mà không tìm ra chỗ nào. Cà rốt thế không biết.

Bọn em 3 tháng sau mới được. Vậy mà anh xã rất nhiệt tình, hôm nào cũng thử. Kết quả lần nào cũng là vợ ướt (vì khóc, đau kinh khủng), chồng ướt (vì mồ hôi, mỡ treo miệng mèo mà không được ăn). Anh xã lại còn hỏi "hay của anh và của em không vừa với nhau. Không biết người khác có như em không", làm mình cứ nghĩ "Bỏ mẹ, hay mình không bình thường, sợ quá".

Cay cú về chuyện đó, anh xã còn cay cú hơn vì sau cưới, mình đi làm luôn (báo hại ông ấy trăng mật một mình ở nhà), mà sáng lại đi làm rất sớm 6 giờ sáng (vì phải đi làm xa mà). Sáng nào ông ấy cũng lẩm bẩm lấy vợ mà cũng như không. Làm mình cũng cú mèo theo.

Hì hục mãi mà không được cả hai cùng chán. Cưới được 3 tháng vẫn nguyên vẹn. Em cũng hỏi han mọi nơi, cũng gọi cả 1080 xin tư vấn (ngượng muốn chết. Lúc đầu còn nhờ chị bạn gọi điện hỏi hộ, sau mấy câu bà bạn tắc tịt bào thôi chuyện của em em nói đi vì còn biết chứ chị biết gì bác sĩ hỏi cứ ú ớ mãi). Bác sĩ tư vấn bảo do căng thẳng quá, khuyên mua thuốc an thần gì đấy (em quên mất tên rồi) sẽ thả lỏng được cơ thể thì everything'll be OK. Ra hiệu thuốc mua, người ta bảo không bán vì thuốc này chỉ bán theo đơn thuốc, đành mau thuốc ngủ (người bán cứ nhìn săm soi như kiểu mình mua về tự tử hay sao ấy). Tối về 2 vợ chồng hí hửng, vợ làm một liểu, vẫn tỉnh như sáo, đau vẫn hoàn đau, anh xã bảo hay chưa đủ liều, lóp ngóp bò dậy uống thêm liều nữa, cuối cùng cũng lên mây, nhưng là lên mây khò khò ấy, còn đâu vẫn vào đấy, chỉ tội anh xã nhìn vợ khò khò càng cú mèo hơn.

Cuối cùng sau hơn 3 tháng, một hôm anh xã đi công tác xa về, sau mấy ngày xa vợ, nội lực sung mãn, nên bất chấp quân ta đau, quân địch kiên trì và tàn nhẫn vẫn công phá thành. Quân ta thua trận tả tơi, rên la rầm trời, báo hại mẹ chồng phải chạy sang (tất nhiên đứng ngoài cửa) hỏi con bé làm sao mà cứ rên la mãi thế. Anh xã vội nói vợ con đau bụng, may mỉnh kịp tỉnh táo bồi thêm con đau bụng phụ nữ, làm mẹ chồng tất t

Tin tức khác:

 

 

 


Chấp nhận thanh toán bằng: